• Font size:
  • Decrease
  • Reset
  • Increase


TRUYỆN VỀ DON BOSCO

11. Cậu trở thành một tay nhào lộn leo dây

Theo mẹ đi chợ và nhất là chợ phiên, Gioan đã để ý việc người ta há mồm nghe những lời quảng cáo rẻ tiền của một nhà ảo thuật hoặc một tên bán thuốc rong.

Là đứa trẻ thông minh, cậu khám phá ra rằng đó là phương tiện hữu hiệu và dễ dàng để lôi cuốn sự chú ý của người ta. Thế là cậu bắt đầu quan sát những trò nguy hiểm của mấy tay leo dây nhào lộn. Cậu muốn nắm được những cử chỉ, những mưu mẹo của họ, và còn thèm muốn vượt tài nghệ của họ.

Về nhà cậu tập lại các trò đó, tập đi cho tới khi làm được đúng như họ. Tất nhiên dễ tưởng đến những té nhào, đụng này đụng khác, nhất là khi Gioan bắt chước những nhảy múa, nhào lộn trên dây: những cái nhảy nguy hiểm, đi trên dây bằng hai tay, đầu lộn xuống. Nhưng sự kiên trì và dẻo dai của cậu đã đạt được thành công tốt đẹp lạ thường: cậu trở thành khéo léo trong tất cả mọi lối biểu diễn nhào lộn.

Khi cậu thấy mình đã đủ tài, cậu bắt đầu tổ chức các cuộc trình diễn, nhất là ngày Chúa nhật. Cậu buộc một dây thừng vào một thân cây, và buộc đầu kia vào một cây khác cách xa đó một quãng. Cậu kê một chiếc bàn. Dưới đất cậu trải một tấm thảm, để phòng những lúc té nhào.

Dân chúng tò mò, xúm lại rất đông. Khi cậu đã sửa soạn xong, và dân chúng tới xem đã đông, cậu mời gọi mọi người lần chuỗi, rồi hát một bài thánh ca. Sau đó cậu leo lên ghế, rồi cố gắng lập lại bài giảng cậu đã nghe trong thánh lễ buổi sáng, thêm vào đó những nét vui độc đáo.

Nếu trong khán giả có người nào chau mày, hoặc lắc đầu, thì Gioan đứng thẳng người lên ở trên ghế như một ông vua con ở trên ngai, và bắt người đó phải nghe.

Rồi Gioan bắt đầu biểu diễn: những cái nhào lộn ngoạn mục, những cái nhảy nguy hiểm rùng mình, rồi cậu đi trên dây bằng hai tay, nuốt những đồng xu, rồi lại nhặt nó trước mặt mọi người, làm cho từ đâu không biết lòi ra không biết bao nhiêu là trái cầu, bao nhiêu là quả trứng. Cậu còn làm cho nước biến thành rượu vang, giết một con gà, rồi làm cho nó sống lại. Đó là chương trình thông thường của cậu.

Đi trên dây, mà cậu bước đi như trên mặt đất: cậu ca vũ, nhảy nhót, treo người lơ lửng bằng một chân, đôi khi bằng hai bàn tay. Rồi lại lấy đà, cậu lại đứng thẳng trên dây. Cậu có sự mềm mại và lanh lẹ khác thường. Hơn nữa, vừa biểu diễn, cậu vừa chú giải pha trò rất vui.

Mọi người đều cảm phục: họ cười rộ, vỗ tay và reo hò tán thưởng.

Gần hụt hơi, Gioan ngưng lại chốc lát, và để lấp khoảng trống, cậu cùng mọi người hát một bài thánh ca, đôi khi cậu đưa ra vài lời nhắn nhủ khôn ngoan, một lời khuyên tốt lành.

Chỉ có Antôn, người anh cùng cha khác mẹ của cậu là có vẻ khinh khỉnh, chế nhạo cậu và nói:

– Đồ ngu xuẩn! Sao mày lại làm cái nghề thằng hề?

 

Gioan nín nhịn và chấp nhận lời mắng mỏ đó, vì cậu tưởng đến những điều thiện đã thực hiện được, nên không coi sao những sự hất hủi của Antôn.

Liên Hệ Tỉnh Dòng Sa-lê-diêng Don Bosco

  • Trụ sở Tỉnh dòng:

54 đường số 5, P. Linh Xuân, Q. Thủ Đức, TpHCM - VIỆT NAM 

  • Điện Thoại: (84-8)37-240-473

Style Setting

Fonts

Layouts

Direction

Template Widths

px  %

px  %