• Font size:
  • Decrease
  • Reset
  • Increase


TIẾNG GỌI

Mã số: 16-017

Chợt tỉnh giấc, Lâm thấy mình đã tới đồi thông. Lấy tay dụi mắt, cậu ta cựa mình, ngồi thẳng dậy. Ôi chao, đến là mỏi. Tê hết cả cánh tay vì phải dùng nó làm điểm tựa cho cái đầu. Ngủ trên xe bus như vậy quả là chẳng dễ chịu chút nào, nhưng đối với một sinh viên, việc làm này đã quá quen thuộc đến nỗi cậu ta thấy rất hài lòng khi được giấc ngủ ngon, dài từ Hà Nội về tới Vĩnh Phúc. Chỉ còn khoảng ba cây số nữa là đến điểm dừng của mình, Lâm không bỏ lỡ cơ hội đưa mắt sang ngắm nhìn hồ Đại Lải trước mắt. Đây là một hồ nhân tạo chứa nước phục vụ cho nông nghiệp, nhưng tới nay, nó trở thành một điểm du lịch của vùng quê này. Trong mắt Lâm, cậu thấy khung cảnh hài hòa, có đồi, có hồ, y như các nhà du lịch học nhìn thấy tiềm năng của một điểm đến có núi với biển nằm kề nhau vậy. Với một miền quê chẳng bao giờ thấy biển như nơi đây thì sự so sánh ấy cũng chẳng có gì là quá đáng. Và cứ nghĩ tới ngày mai, cả đám bạn rủ nhau lên chiếc cầu ở gần đập, rồi nhảy xuống hồ bơi lội, Lâm thấy phấn chấn hẳn lên. Một ngày tự do, không bài vở, không lo học hành, không có tiếng nói của cô giáo dạy Triết. Cậu ta mừng tới mức như muốn nhảy lên mà la hét. Đang mộng mơ với những kế hoạch cho ngày cuối tuần, Lâm giật mình vì đã đến điểm xuống. Cậu chỉ kịp chạy, phóng ào xuống trước khi cánh cửa đóng lại.

- Hù. Thật là may, xuýt nữa lại phải đi bộ trở lại thì mệt.

Vừa mải nhìn bóng chiếc xe bus đi qua trong làn khói bụi mù, Lâm nghe thấy khóc, tiếng đấm, tiếng đá uỳnh uỵch, tiếng chửi thề ồn ào bên đường:

- Chết mày đi, chết này! Cho chừa cái thói nhìn đểu.

- Hự… Hự…

- Quả đấm này dành cho con mắt của mày này.

Vừa nói, hai thằng bé vừa lao vào đánh, chúng lên gối, đấm những cú mạnh, thẳng vào mặt nạn nhân. Lâm vội chạy tới, hô to, hai kẻ du côn chạy biến mất, để lại người bị đánh lăn lộn dưới đất. Tiến lại gần, cậu nhận ra Hồng hâm ở xóm bên. Anh này hơn Lâm hai tuổi, nhưng khi sinh ra đã không bình thường. Người man mát, mắt thì bị lác, suốt ngày đi lang thang, chẳng biết làm gì. Tới giờ cơm là bà mẹ phải đi tìm về. Nhà chỉ có hai mẹ con. Bà mẹ cũng đã ngoài năm mươi. Chắc giờ này, bà lại phải khốn khổ đi tìm anh ta. Lâm đỡ lấy anh dậy. Anh ta nặng quá, hơn hẳn cái thân hình gầy gò, thư sinh của cậu. Người thì lấm lem, mùi hôi bốc lên, anh ta rên như người sắp về thế giới bên kia chuẩn bị nói những lời từ giã cuối cùng, thật khó chịu. Cái thân xác thì to béo mà đần, chỉ khổ cho bà mẹ - Lâm lẩm bẩm. Phải cố gắng lắm, cậu mới dìu được anh ta đi tới cổng làng. Tới đây, vừa hay gặp bà mẹ. Thấy cái mặt tím bầm, quần áo bẩn thỉu, bà đoán ngay ra sự việc. Chẳng hề quan tâm tới người đi cùng con trai mình là ai, bà kêu lên, tru tréo như đã quen:

- Trời ơi là trời, sao tôi lại khổ như thế này, sao ông trời không cho tôi chết quách đi cho đỡ khổ. Có mỗi thằng con mà chẳng trông chờ gì được. Suốt ngày chỉ đi lang thang, khi thì bị xe tông, khi thì bị bọn trẻ con nó đánh… to xác mà chẳng biết gì cả. Ông trời có mắt không khi cho tôi cái thằng con này.

Hồng hâm nghe thấy tiếng mẹ thì cũng mếu máo theo. Lâm gượng nhìn và định nói gì đó. Nhưng cậu không nói lên lời bởi chẳng biết phải nói gì và nói với ai, với Hồng hâm hay mẹ anh ta. Cậu im lặng. Bà mẹ dắt thằng con trai về, Lâm cũng đi về nhà mình.

***

Mở “list” nhạc trong chiếc laptop đặt ở bàn, Lâm nằm sõng soài trên giường, ngâm nga theo những bài hát cậu yêu thích.

“Xin Cha cho con một ngày để nhớ, để mơ

Thương yêu như là cơn gió buộc con

Xin Cha cho con an bình bên trong chính con

Con nay, bơ vơ không còn tha thiết đánh nhau trong lòng mình”.

- Thần thánh, Thiên Chúa chỉ là hình ảnh lý tưởng của con người về bản thân. Người ta phóng chiếu lên những nhân vật đó cái siêu thực. Khi cuộc sống đấy những bất hạnh, khó khăn, người ta mơ tới một cõi như thiên đường. Ở nơi đó, người ta thoát khỏi hiện tại, mơ tới một cuộc sống hạnh phúc. Bởi vậy, nó không có thực…. Tôn giáo là thuốc phiện của nhân dân là thế.

- Rồi một ngày, tôn giáo sẽ biến mất.

- Nếu em tin Chúa an bài mọi sự, em còn đi học làm gì, ở nhà Chúa sẽ lo liệu cho.

- Trời ơi là trời, sao tôi lại khổ như thế này. Sao ông trời không cho tôi chết quách đi cho đỡ khổ.

- Em lý giải đi, tại sao Chúa để con người phải đau khổ? Thiên Chúa ở đâu?

- Mẹ ơi, đau quá, hu hu…

- Không, không phải như vậy…. Đó không phải là sự thật. Em không biết. Không phải thế.

Tiếng khóc, tiếng nói thách thức vang lên, Lâm hét lên thật to. Thì ra, Lâm đang mơ. Nhưng không, đó không chỉ là giấc mơ, nó còn là hiện thực. Dù muốn quên đi, nhưng những gì xảy ra trong ngày vẫn ám ảnh cậu. Chuyện tiết học trên lớp, chuyện người thanh niên dở hơi bị đánh…. Tất cả còn in sâu trong tâm trí Lâm. Tất cả là thực đi vào trong mơ và cũng trở lại thực. Lâm không chạy trốn được. Lâm tin vào Chúa, nhưng những gì cậu tin sao mờ nhạt vậy, chẳng có gì làm cơ sở để có thể chứng minh cho người ta thấy và cũng chẳng có lý lẽ nào đủ để tự giải thích cho chính mình. Thách đố bây giờ không chỉ là lý giải cho người khác nhưng Lâm còn cần một câu trả lời cho chính mình. Những gì người ta hỏi cậu cũng rất có lý. Chúa của cậu ở đâu? Chúa thương con người ta như vậy mà sao Chúa để họ phải khổ? Chúa có đang nghe tiếng than khóc của loài người hay Ngài quay đi? Tại sao Chúa không làm những phép lạ cho tất cả thế giới này biết có Ngài hiện hữu, để Lâm khỏi phải hổ thẹn như vậy trước cái nhìn chế nhạo của những kẻ muốn chất vấn cậu. Bao câu hỏi dội lên trong đầu Lâm, hình như cậu đang nghi ngờ chính niềm tin của mình? Không, cậu chỉ muốn củng cố cái niềm tin yếu đuối đó thôi. Lâm ước gì có ai đó giúp, đưa cậu thoát khỏi cái đám bòng bong này.

***

Sáng Chúa nhật, nhà thờ giáo xứ rộn ràng chuẩn bị cho thánh lễ giới trẻ hàng tuần. Không khí nhộn nhịp, mọi người đã đến khá đông, nhưng Lâm chưa thấy bóng dáng đám bạn thân đâu cả. Tranh thủ đứng chờ, cậu tiến tới bảng thông tin cuối nhà thờ. Tin tức Giáo hội, các hoạt động của nhà xứ,… được cha xứ đưa lên một cách ngắn gọn mà đầy đủ. Một mẩu tin nổi bật ở góc bảng thu hút Lâm. Nó nổi bật không bởi hình ảnh sinh động như các tờ bướm quảng cáo, nhưng vì đó là một tờ giấy cũ hơn các tờ giấy khác.

“ Đã bao giờ bạn tự hỏi mình về ý nghĩa của cuộc sống này?

Đã bao giờ, bạn thao thức muốn làm một điều gì đó tốt đẹp cho những người xung quanh mình?

Đã bao giờ bạn nhìn lên Thầy Chí Thánh Giê-su để khao khát, ước muốn?

Hãy đến với chúng tôi – nơi ươm mầm ơn gọi linh mục triều”

Tờ tin cũ mà đến hôm nay Lâm mới để ý tới. Chưa bao giờ Lâm nghĩ tới ý định này, nhưng nghe cũng có vẻ hấp dẫn. Thêm vào đó, tấm ảnh phía dưới với dòng chữ “anh em ứng sinh” càng làm cậu hào hứng. Những gương mặt vui tươi, tràn đấy sức sống như đang lôi kéo cậu sinh viên vậy. Nhìn trăm khuôn mặt trẻ, Lâm nhớ tới hình ảnh cả trăm người trên giảng đường đang nhìn cậu, và ánh mắt của Hồng hâm chờ cậu tới nâng dậy. Một bàn tay đặt trên vai làm Lâm giật bắn mình:

- Mừng lễ các thánh.

Lâm ngạc nhiên khi thấy Tùng, người bạn thân từ hồi nhỏ xuất hiện. Đã hơn một năm, nay mới gặp lại. Sau khi tốt nghiệp phổ thông, mỗi người một con đường, Lâm vào đại học Kiến trúc, còn bạn thì đi tu. Buổi gặp gỡ này quả là bất ngờ.

- Sao cậu lại ở đây? Chẳng phải đang ở nhà ứng sinh sao?

- Đúng là thế. Nhưng ngày mai là lễ cầu nguyện cho các tín hữu đã qua đời, cha giáo cho anh em về quê thắp hương cho ông bà tổ tiên nên giờ này mình mới có mặt ở đây đấy. Cậu khỏe chứ?

- Tớ khỏe. Đang nhìn xem cậu ở đâu đây này.

Vừa nói, Lâm chỉ cho Tùng thấy tấm hình trên bảng thông tin. Trong ảnh, nhìn ai cũng như ai, Lâm không thể dò được chỗ bạn mình đứng nữa. Quay lại nhìn Tùng, Lâm thấy bạn mình chững chạc, rạng rỡ quá, khác hẳn cái vẻ u sầu, gầy còm cùng biệt danh “Tùng quắt” ngày xưa: chiếc áo sơ mi trắng, quần tây đen đúng chất nhà tu, nét mặt hiền hiền, cử chỉ điềm đạm toát lên sự thánh thiện.

- Đây là ảnh anh em chúng tớ chụp từ hồi tháng tư trong lễ quảng bá ơn gọi. Vậy mà cha xứ vẫn giữ lại trên bảng thông tin.

- Phải giữ tới hôm nay để cho tớ đọc chứ – Lâm cười hài hước, rồi vồn vã hỏi về cuộc sống của bạn - Ở đấy cậu làm những gì, thấy thế nào, bạn hiền?

- Ở nhà ứng sinh, chúng tớ được học cầu nguyện, nhân bản, những môn về giáo lý, kinh thánh, đàn nhạc, tu đức,…. Ngoài việc học, chúng tớ có những giờ thể thao, lao động, sinh hoạt với giới trẻ, thực hành mục vụ, thăm hỏi người nghèo, lương dân. Nhìn chung đa dạng lắm. Thời gian qua, tớ thấy bình an và hạnh phúc vì con đường tớ đã lựa chọn. Phải nói thế nào nhỉ, thật khó diễn tả, nhưng cậu cứ vào tu sẽ biết.

Lâm tròn đôi mắt với câu nói không biết thật hay đùa của Tùng – Nhưng biết đâu được đấy – Cậu cười nhạt để đánh trống lảng cho sự bối rối của mình. Tùng chắc hẳn đang rất hài lòng với cuộc sống cậu ấy chọn. Còn Lâm, bước đường tiếp theo của cậu sẽ ra sao? Lâm đã luôn tự tin vào khả năng của bản thân, để khi ra trường, cậu có quyền nghĩ tới một cuộc sống ổn định với công việc thiết kế xây dựng và một gia đình hạnh phúc. Thế hệ của Lâm dí dỏm về một mục tiêu phấn đấu: một vợ, hai con, nhà ba lầu, xe bốn bánh, du lịch năm châu. Vậy mà giờ đây, Lâm thấy giấc mơ đó sao mà nhỏ nhoi vậy. Cậu đang khắc khoải tới một điều gì lớn hơn, vượt lên trên những tính toán cho bản thân, một cuộc sống đầy ý nghĩa và có giá trị. Dòng suy tưởng chưa kịp thành hình quấn lấy tâm trí cậu. Vừa hay, mấy người bạn tới, họ rôm rả chuyện trò. Bạn bè gặp nhau là đầy ắp tiếng cười mà không hết chuyện. Nhưng từ sâu thẳm tâm hồn, Lâm thấy mình dường như trống rỗng tột cùng. Lòng cậu đang khao khát, thao thức một điều gì đó mà chính bản thân cậu chưa thể gọi tên. Lâm chưa bao giờ được tiếp nhận một kinh nghiệm như thế này. Nó không rõ ràng như các hình khối trong những bản vẽ cậu được học trên ghế nhà trường. Càng không phải là những triết thuyết của các tư tưởng gia cậu đã từng đọc. Mắt Lâm mơ hồ hướng lên bàn thờ, nơi có vị linh mục dang tay đọc lời cầu nguyện. Chiếc áo lễ trắng phủ kín tầm nhìn suy tư của chàng trai trẻ. Ý chí dường như bị khựng lại, Lâm thấy lòng mình lắng xuống, một cảm giác nhẹ nhàng, thanh thoát.

* * *

Chỉ chờ cha xứ bước ra khỏi phòng thánh, ông trùm Phong vội vã tiến tới thưa chuyện:

- Thưa cha, có anh Trường ở khu trên mới bị tai nạn, đang trong cơn nguy tử, xin cha đến ban Bí tích ạ.

 

Sau ít phút chuẩn bị, cha xứ nhanh chóng đi tới bệnh viện để ban Bí tích sức dầu. Trước mắt ngài, người thanh niên hiền lành, ngoan đạo yếu ớt trong hơi thở dần tàn. Tội nghiệp anh, tội nghiệp bà mẹ góa nuôi con. Hình ảnh này gợi lại cho ngài về những con người ở đâu đó, trong tiếng khóc than, rên rỉ năm nào. Phải chăng, nếu Chúa Giê-su ở đây, Người cũng sẽ chữa lành anh như chữa lành con trai bà góa thành Nain. Mở chiếc khăn thánh một cách cẩn thận, ngài cung kính nâng Mình Thánh Chúa trao cho người bệnh với một niềm tin tưởng, phó thác. 

 

ANH HAI

Mã số: 16-016

- Ê! Nhãi con! Có tiền không cho anh mày xin một ít. Hôm nay, anh mày đi học mà quên đem tiền theo rồi.

- Tôi không có tiền mà cho các anh.

- Hả? Mày nói sao cơ? Bữa nay ăn trúng gì mà mạnh miệng quá nhỉ?

Một đám con trai lớn hơn, khoảng chừng bảy tám đứa đứng gần đó, ôm bụng cười ngặt nghẽo.

- Không có xu nào cho mấy anh đâu. Đừng hòng!

- Tụi bây! Đánh nó cho tao.

Thế là cả bọn xúm lại, đánh tới tấp vào người Biên. Cu cậu cố gắng kêu cứu, giãy giụa cũng chả ăn thua gì vì nơi đây là một ngõ hẻm hẻo lánh, ít người qua lại. Mà nếu có cũng chả ai dại gì mà dây vào lũ thanh niên đầu đường xó chợ có tiếng này. Chúng vừa đánh, vừa nghiến răng nói:

- Cho mày chết này, có tiền trong người mà dám xạo tụi anh hả?

- Anh Hai ơi! Cứu em, cứu em với!!!

- Nó gọi anh Hai kia mày ơi! Thằng này bị đánh đến nỗi điên rồi bây ơi!

 Một tên trong bọn dừng lại, nhếch mép cười, tỏ vẻ đầy khinh rẻ rồi nói:

- Anh Hai mày ư? Một thằng mồ côi, không nơi nương tựa như mày thì anh Hai đào đâu cho ra. Mày điên thật rồi!

- Không! Tôi nói thật. Anh Hai sẽ đến cứu tôi cho mà xem. Các anh cứ chờ đó.

- Cứu mày hả? Thôi được! Để rồi xem ai sẽ cứu mày. Tụi bay đánh tiếp cho tao.

- Anh Hai ơi! Mau đến cứu em!

- Này! Các cậu làm gì vậy? Sao lại đi đánh một thằng nhóc hả? Tôi báo công an rồi đó. Khôn hồn thì chạy đi!

 Một cậu thanh niên vạm vỡ, khoảng chừng hai mươi tuổi gằn giọng, quát. Quay người lại, thấy tên quát mình to lớn hơn rất nhiều cộng với nghe thấy hai từ công an, cả bọn kiểu như không muốn dính vào rắc rối lần nữa, liền tháo chạy, tản ra như đàn kiến vỡ tổ.

- Cậu bé, em không sao chứ?

Từ trong góc hẻm, Biên lồm cồm bò dậy. Cu cậu lê từng bước, gắng sức ngồi dựa mình vào tường rồi thì thào nói:

- Em không sao! Cảm ơn anh đã giúp em.

- Sao lại bị đánh đến nỗi này? Để anh đưa em về.

Nói xong, người thanh niên bế thốc Biên lên sau lưng rồi thu dọn cặp sách vở bị vung vãi của cu cậu. Vừa đi vừa cõng Biên trên lưng, người thanh niên ân cần hỏi:

- Sao em lại bị bọn chúng đánh như vậy?

- Bị đánh là chuyện thường ngày của em rồi anh ạ. Bọn chúng học cùng trường với em. Chúng đánh em vì em là đứa mồ côi, không cha không mẹ. Ỷ thế mạnh mà ức hiếp em.

- Sao em không nói với người lớn?

- Em đâu còn người thân đâu mà nhờ họ giúp. Em sống cùng với những bạn khác ở trại trẻ mồ côi gần đây, các bạn ấy thỉnh thoảng cũng bị đánh, bị trêu ghẹo như em thì làm sao em nhờ các bạn giúp em được. Không ai giúp tụi em cả, chỉ có các sơ mới thương tụi em.

Biên nghẹn ngào nói, dường như cu cậu đang khóc, người thanh niên cảm nhận rõ những giọt nước mắt đau đớn rơi xuống từ trên vai mình. Nó khiến lòng anh cũng đau buồn theo, thở dài, anh tiếp lời:

- Vậy sao em không nói với các sơ?

Trên lưng người thanh niên, Biên khẽ lắc đầu rồi đáp với một giọng điệu buồn rầu:

- Em sợ các sơ buồn, lo lắng vì em. Các sơ còn phải bận tâm nhiều việc lắm, em không nên làm phiền các sơ anh ạ.

- Em thật biết suy nghĩ đấy nhóc! Nhưng lúc nãy anh có nghe em gọi anh Hai gì gì đó mà? Sao em không nói với người đó chuyện này.

Nghe tới từ anh Hai, mặt Biên sáng bừng lên, khuôn mặt vui vẻ hẳn. Nó dang mạnh đôi tay sang hai bên và hít thở thật sâu không khí trong lành nơi mảnh đất đầy thân yêu cũng như đầy nỗi buồn này, rồi dõng dạc nói:

- Anh hỏi về anh Hai em sao? Không phải khoe chứ anh Hai em cực tốt, siêu tuyệt vời luôn!

- Thật sao? Người thanh niên tỏ vẻ ngạc nhiên nhưng cũng đầy thích thú.

- Vâng. Anh Hai em luôn ở bên cạnh em, các bạn cũng như các sơ đó. Anh luôn mỉm cười với chúng em và đặc biệt là luôn giúp đỡ chúng em trong lúc khó khăn nhất.

- Vậy sao lúc nãy người đó không đến giúp em?- Người thanh niên nói với vẻ hoài nghi.

- Là thật đó. Chỉ tại lúc đó anh đến trước anh Hai em một xí xi thôi. Không thì ảnh cũng đến cứu em cho mà xem.

- Thật không đó?

- Thật mà! Hay lát nữa anh đưa em về tới trại mồ côi em sẽ chỉ anh Hai cho anh coi nhé.

- Ừ! Được thôi.

Nằm trên lưng người thanh niên, Biên thấy rất êm ái và dễ chịu, không hiểu vì sao lại cảm thấy thân thuộc đến như vậy. Thỉnh thoảng lén nhìn sang khuôn mặt anh, có một cảm giác gì đó rất kì lạ, ban đầu Biên hơi ngờ ngợ nhưng lúc sau lại cảm thấy khuôn mặt này vô cùng thân quen, có vẻ như cu cậu đã nhìn thấy khuôn mặt này rất nhiều lần rồi thì phải. Biên để ý bước đi của anh dường như rất nhẹ nhàng, có vẻ như sợ đụng vô những vết thương hay làm đau đến Biên. Mặc kệ, Biên tặc lưỡi, khẽ thở dài cho qua.

Chẳng mấy chốc người thanh niên đã cõng cậu về đến trại trẻ. Anh khẽ lay mình cậu.

- Này nhóc, xuống đi, tới nơi rồi! Anh Hai nhóc đâu sao chả thấy ai hết trơn đây nè?

- Anh Hai em kia kìa!

Nói đoạn, cu Biên lấy tay chỉ thẳng vào trong nhà thờ, nơi có bức tượng chúa Giê Su đang treo mình đau đớn trên thập giá, rồi nói:

- Anh Hai em đó, ngày nào đi học về anh ấy cũng đợi em. Ngày nào cũng lằng nghe em tâm sự, ngày nào cũng mỉm cười an ủi em vượt qua mỗi trận đòn của đám côn đồ kia.

Biên say sưa nói mà không để ý rằng cũng có một người thanh niên đứng phía sau đang mỉm cười y như vậy.

- Ai bảo em thế?

- Các sơ đó! Các sơ nói chúng em có chung một cha trên trời, còn đó là con Người nên cũng là anh Hai của chúng em. Thế nên em không còn phải sợ những tên đánh em nữa, bởi vì đã có anh Hai luôn ra tay giúp em.

 Cu cậu vừa nói vừa cười thật tươi, không màng đến những đau đớn lúc nãy. Đôi mắt ánh lên niềm hạnh phúc

- Vậy sao nhóc?

- Vâng, đúng vậy! Em không còn đơn độc nữa. Anh Hai sẽ luôn bên cạnh và bảo vệ em. Anh thấy đúng không?

Biên quay đầu lại hỏi người thanh niên. Nhưng lạ thay cu cậu chẳng thấy anh ấy đâu nữa cả. Xung quanh cậu bây giờ chỉ là một khung cảnh tĩnh lặng. Cậu ngơ ngác đưa mắt tìm kiếm rồi quay lại nhìn thánh giá. Lúc này đây, Biên sững sờ chợt nhận ra rằng khuôn mặt trên thánh giá kia cũng chính là khuôn mặt người thanh niên đã giúp mình lúc nãy.

--**--

- Biên tỉnh lại đi con. Con làm các sơ lo quá!

Biên từ từ mở mắt ra, ngạc nhiên khi thấy các bạn lẫn các sơ yêu quý đang ngồi cạnh mình. Cu cậu không hiểu chuyện gì đang xảy ra, ngơ ngác nhìn chung quanh rồi hỏi:

- Tại sao con lại nằm đây?

- Con không nhớ sao? Sơ đi công chuyện về thì đã thấy con nằm ngất trước cổng nhà thờ rồi. Con bị đánh nặng như vậy mà vẫn cố về tới nhà. Thật tội cho con. Sơ đã biết hết mọi chuyện rồi. Sơ sẽ chuyển trường cho con. Không để con bị đánh nữa.

Vị sơ già nghẹn ngào, vừa rưng rưng nước mắt vừa nói. Biên khẽ mỉm cười rồi thì thầm trong miệng:

- Vậy là hôm qua mình đã gặp anh Hai, anh đã đến giúp mình thật rồi.

- Sao cơ?

- À không có gì! Chỉ là con đã gặp được anh Hai rồi.

 

Mọi người chẳng hiểu Biên đang nói gì, cứ nghĩ rằng Biên vẫn còn mệt, cần tĩnh dưỡng nên ai nấy đều nhẹ nhàng đi ra khỏi phòng. Chỉ có Biên mới hiểu rõ mình đã gặp chuyện gì. Chỉ biết tối hôm đó, các bạn của Biên đã thấy cu cậu ngồi rất lâu dưới cây thánh giá, miệng luôn tươi cười và thì thầm điều gì đó. Ánh mắt hiện rõ niềm hạnh phúc khôn tả.

CÀNH NHO CHÚA

“… Hạnh Trí ơi! Hạnh Trí ơi! Mỗi khi chiều buông rộn vang tiếng chuông giáo đường…”

(Hạnh Trí mến thương)

Lời bài hát làm tôi rưng rưng nước mắt; cảm giác luyến tiếc, nhớ nhung gia đình và giáo xứ cứ lởn vởn trong đầu tôi.

Mới về nghĩ lễ được hai ngày, tôi phải tay xách vai mang vào lại Chủng viện. Tựa đầu vào cửa toa, tôi đưa mắt ra xa qua ô cửa sổ đối diện của toa tàu, trời như sắp đỗ cơn mưa. Ai cũng mong mưa để xua đi tiết trời oi bức của những ngày hè. Gió thổi mạnh từng cơn, cuốn những chiếc lá khô và cát bụi bay hỗn loạn trong không gian. Đây là lần thứ hai tôi đi tàu, vẫn là những mùi đặc trưng: ẩm mốc, thức ăn, hơi người; cả những âm thanh hỗn độn: tiếng ho, khạc nhổ, tiếng xì xào nói chuyện của những vị khách xen lẫn âm thanh rầm rập khô khan dưới đường ray; lại thêm những kẻ đọc sách -nghe nhạc, kẻ ngủ gà ngủ gật lắc lư theo chuyển động của đoàn tàu. Khung cảnh trước mắt tôi như vẻ lên sự hỗn độn, mệt mỏi của xã hội bên ngoài.

Định đánh một giấc như họ để quên đi quãng đường dài hơn hai tiếng đồng hồ, nhưng tôi sực nhớ tới bài Chầu tối thứ bảy ngày mai chưa được chuẩn bị kĩ càng. Vội vàng lấy mấy cuốn sách đã mang về nhà đặt lên bàn, tôi tranh thủ tìm thêm ý tưởng để chiều nay ra Nha Trang hoàn tất bài Chầu. Gỡ cái earphones ra khỏi tai; như thường lệ, tôi làm dấu - đọc kinh, xin ơn Chúa Thánh Thần soi sáng để làm bài Chầu cho có tâm tình, dễ dàng nâng tâm hồn lên với Chúa. Mãi mê đọc và suy nghĩ, tôi bất giác ngẩng đầu lên, vẫn là ánh mắt đó, hắn nhìn tôi chằm chằm; đã mấy lần hắn nhìn tôi từ khi hai đứa cùng đoàn người bước lên toa tàu này. Tôi chẳng biết hắn là ai, nhưng hắn, có vẻ như biết tôi mà lại ngại ngùng. Thật ra, chuyện người giống người là chuyện thường tình.

Hắn còn trẻ, trạc tuổi tôi, nhìn mặt có vẻ thư sinh nhưng có lẻ là “ kẻ lưu manh giả danh tri thức đây”– tôi thầm nghĩ vậy. Như bị tôi đoán được ý đồ đen tối, hắn nhanh miệng chào hỏi và bắt chuyện một cách ngon lành.

– Chào bạn! Bạn ở đâu? Đi học lại hay là về nghĩ lễ ?

– Chào! Mình ở Ninh Thuận, ra Nha Trang học lại.

– Vậy hả? Mình cũng ra Nha Trang, đáp cùng ga rồi.

Tôi cười gượng với hắn, nhìn mặt hắn “gian gian”, tôi chẳng muốn nói chuyện. Cúi gằm đầu, tôi tiếp tục làm bài Chầu của mình. Hắn lại hỏi tiếp:

– Bạn tên gì? Đọc sách gì mà say sưa thế, cho mình xem được không?

Tôi tỏ vẻ miễn cưỡng nhưng rồi cũng đưa cuốn Tin Mừng cho hắn:

– Ừ! Mình tên Phi. Bạn đọc đi, sách về Đạo Công Giáo của mình, không biết bạn có hứng thú không?

– Ồ, vậy hả! Mình là Bảo, mình cũng biết một ít về Đạo của Phi đó, lúc học môn “Lịch sử văn minh thế giới”, thầy mình có nói sơ qua.

Chắc chẳng có gì tốt đẹp, hồi đi học cấp ba, tôi cũng đã từng bức xúc với những điều mà ông thầy dạy môn Công dân nói. Bỗng dưng, hắn hỏi tiếp:

– Mà Phi viết cái gì đấy?

– À! Mình phân tích những lời mà Chúa dạy thôi.– Tôi nói đại khái cho hắn biết vậy, chứ nhìn hắn có vẻ nhiều chuyện lại tò mò, không thể nào tin được.

– Cái này hay nè! Phi phân tích cho mình nghe đi, mở mang hiểu biết…hihi.

Hắn cười. Cảm giác ngột ngạt, nhớ nhà, lại chưa hoàn tất bài Chầu khiến tôi có cái nhìn thiếu thiện cảm với hắn. Tôi hơi khó chịu trong lòng nhưng rồi tự an ủi mình “ Họ muốn biết Chúa, không sao đâu, cố lên!”.

– Bảo đọc đoạn Lời Chúa này đi, có gì khó hiểu thì trao đổi với mình!

Tôi đưa tay chỉ vào đoạn “Cây nho thật” (Ga 15, 1-8). Hắn bắt đầu đọc… Lát sau, hắn ngẩng đầu lên, đưa mắt nhìn chung quanh, hắn suy nghĩ điều gì đó hồi lâu rồi hỏi tôi:

– Chỉ có cây nho mới là hình ảnh về Chúa của bạn thôi hả?

Nghe xong câu hỏi của hắn, tôi nhớ ngay đến câu nói của Chúa Giê-su trong truyện “Đôi mắt Ki-tô” thuộc tuyển tập “Nắng mùa đông”, Giải viết văn đường trường 2014 mới đọc cách đây mấy hôm: “ vì ta hiện diện trong hình ảnh của muôn loài con à”. Tôi trả lời:

– Chúa của mình ở khắp mọi nơi, Bảo sẽ thấy Ngài khi Bảo có niềm tin. Mà thôi, Bảo cứ xem cây nho như là một phép ẩn dụ mà tác giả sử dụng trong văn học đi.

– Mình cứ nghĩ nơi ông Chúa của Phi sống cũng trồng nho như vùng đất Ninh Thuận này chứ.

– Có thể vậy.

Cả hai cùng cười ồ lên nhưng lòng tôi thì cảm thấy điên lên vì câu nói đùa kiểu như thế; nhưng đâu ngờ, cuộc đối thoại lại trở nên kịch tính hơn, hắn tỏ vẻ khôn ngoan, chẳng phải dạng vừa, hắn hỏi tiếp:

– Vậy mình lấy cành của cây này ghép vào cây khác thì sao? Ở chỗ mình, người ta lấy cây Mai Chiếu Thủy ghép vào cây Lòng Mứt mà nó vẫn sống được đây. Sao sách này nói cành phải gắn liền cùng cây mới sinh hoa trái ?

– Ừ, thì sống nhưng không đồng nhất, tuổi thọ của thân và cành khó bằng nhau!

 Tôi đáp ngay sau câu hỏi của hắn như thế rồi thoáng nghĩ: “Tại sao hắn lại nghĩ ra được những câu hỏi lắc léo như thế? Chẳng lẽ hắn vốn sẳn có ác cảm với tôn giáo mình hay sao?”. Cảm giác lo ngại, căng thẳng đến với tôi. Nhưng tôi kịp định thần, loại bỏ đi những cảm giác không hay, chần chừ thoáng chốc rồi nói tiếp:

– Giả dụ bạn là một người có Đạo, yêu một người con gái, muốn kết hôn với cô ấy nhưng cô lại là người không cùng tôn giáo. Gia đình và bạn muốn cô gái theo tôn giáo cùng gia đình mình, thì cách hay nhất là bạn phải làm thế nào để qua cách sống, thể hiện được những điều tốt đẹp của Đạo, rồi từ đó, cô gái sẽ dần được cảm hóa, tin theo… Niềm tin ấy như một chất nhựa quan trọng để kết nối và làm phát triển đồng nhất cành cây và thân cây, phải vậy không bạn?

Nói xong, tôi bỗng giật mình, cảnh tượng quanh tôi sao giống như cái truyện “Con là Kitô Hữu” cũng trong cuốn sách “Nắng mùa đông” vậy không biết? Tôi sợ hắn và mọi người chung quanh nói Đạo mình bắt người ta bỏ thờ ông bà để thờ phượng Chúa nữa thì chết, tôi nhanh miệng nói với hắn:

–Mà nè ! Đạo của mình không ép người khác phải vào Đạo khi kết hôn đâu nhen. Đó chỉ là một lời mời gọi để gia nhập Đạo Chúa thôi. Bởi theo kinh nghiệm của Giáo Hội sự không thống nhất tôn giáo trong một gia đình thì cuộc hôn nhân đó dễ đổ vỡ. Vì thế, các vị chủ chăn luôn muốn những điều tốt đẹp nhất cho đoàn chiên của mình.

Hắn gật gù rồi lại tiếp tục hỏi:

– À…à, thì ra là vậy. Mà cuốn sách này chỉ bó buộc cho những người theo Đạo của bạn thôi hả?

– Không phải đâu, bạn có thể nhận biết khi đọc kỷ nó mà. Mình phân tích cho bạn nghe nhé! Ví dụ trong đoạn Lời Chúa này, bạn cứ nghĩ cây nho là một Đấng tối cao của một tôn giáo nào đó, còn các cành nho là tín đồ của tôn giáo ấy; thì buộc họ phải có niềm tin tuyệt đối vào Đấng mà họ tôn thờ chứ. Sách lời Chúa của mình là thế, không bị giới hạn bởi một điều gì cả, cũng không bó buộc trong một khoảng không gian hay thời gian nào. Mọi cái đều có ý nghĩa sâu xa nhưng lại nằm trong thực tế của đời sống hằng ngày. Nếu bạn cảm nghiệm một cách chân thành tự khắc lời Chúa trở nên gần gũi với bạn vô cùng. Hơn nữa, dù bạn không phải là người có Đạo như mình, bạn vẫn được Chúa đón nhận như là con cái của Ngài.

Chẳng hiểu sao tôi lại nói được nhiều như vậy, xin Chúa Thánh Thần soi sáng để làm bài thế mà từ nảy đến giờ, tôi chỉ toàn nói không. Tôi cũng không ngờ, những lời nói của tôi lại làm cho những người chung quanh để ý tới như thế, ông Chú ở dãy ghế bên cạnh quay sang hỏi tôi :

– Con nói về Đạo như là cha nhà thờ vậy, con quen biết mấy ông đó hả ?

– Dạ ! Con được các vị ấy hướng dẫn ạ!

– Hèn gì! – Một tiếng chặc lưỡi phát ra.

Tôi cũng không hiểu được ý nghĩa của hành động đó. Lúc này, đoàn tàu đã đến cây cầu vượt đang xây ở Suối Tân, ngoài trời mưa đã nhỏ dần, chỉ còn nghe những âm thanh “ tí tách” kêu trên mái của toàn bộ đoàn tàu. Bỗng dưng, cô khách ngồi bên cạnh nôn thốc tháo, một vài tia bắn vào người tôi.

–Cô xin lỗi, cô mệt quá, xin lỗi con!

Cô ta lấy chiếc khăn tay lau những vết dơ trên áo tôi. Tối cảm thấy khó chịu vô cùng, mùi thật kinh khủng. Nhưng không, “mình đang tuyên xưng niềm tin vào Chúa mà”, tôi nói khẻ:

– Dạ, không sao đâu, để con đi thay cái áo khác!

Tôi đứng dậy, bước vội vào nhà vệ sinh cuối toa để thay cái áo…Quay lại chỗ ngồi, hắn tỏ vẻ quan tâm.

– Phi có sao không ?

– Ờ, không sao đâu, mình ổn mà! – Tôi cười với hắn.

– Mà nè, Phi học gì, ở khúc nào ngoài Nha Trang?

– Mình học Tiếng Anh, gần Cao Đẳng Sư Phạm – Tôi chẳng biết vì sao mình lại không nói thật với hắn : “mình đi tu”, chẳng lẽ tôi sợ mọi người biết. Chỉ một câu trả lời không đúng sự thật mà lòng tôi khó chịu và ấm ức mãi.

– À! Mình biết rồi…đường Trần Phú hay Nguyễn Chánh gì đó phải không?

– Đúng rồi đó, đường Trần Phú.

– À…à…! mà Phi! Mình nghe bạn bè nói ở đó có khu nhà Đạo Chúa như bạn, chiều thứ bảy lại tụm ba tụm bảy học nhóm ngoài trời, mình đi biển, cũng thấy rồi.

Hắn nói đúng ngay Tòa Giám Mục nơi tôi sống, mà đó là những buổi anh em chúng tôi chia sẻ Lời Chúa với nhau. Nhân hắn biết những lần chia sẻ này, tôi ôn tồn nói với hắn:

–Bảo à! Theo mình được biết thì khoảng thời gian đó họ cũng phân tích cuốn sách này như mình đang làm vậy nè.

– Ờ! Mình chỉ nghe bạn bè nói vậy thôi, mà cuốn sách này quý giá nhỉ?

– Ừ! Nó quý giá lắm, vô giá nữa.

Hắn im lặng một hồi rồi kết thúc cuộc nói chuyện:

– Mà thôi! Làm phiền Phi nãy giờ, Phi cho mình xin số điện thoại và địa chỉ đi, có gì ra đó, được dịp thì mình liên lạc.

Sẵn giấy bút, tôi viết địa chỉ Facebook cho hắn; nói chuyện riết, thấy hắn cũng thú vị. Như thời cơ đã đến, lật mặt sau mẫu giấy, tôi viết cho hắn đôi dòng: “ Mình là một người đang cố gắng để trở thành Cha nhà thờ và là thành viên trong cái vòng tròn tụm ba tụm bảy đấy”. Ngay lúc đó, tôi mới có cảm giác nhẹ lòng, đã giải quyết được nỗi khó chịu trong lòng từ nãy tới giờ, tôi kẹp mẫu giấy vào trong cuốn Tân ước.

– Lát nữa xuống tàu, mình đưa địa chỉ cho Bảo nhé, giờ mình làm bài tí đã.

– Ờ! Vậy cũng được.

Dong dài những câu hỏi, những câu trả lời, buổi tranh luận với hắn làm cho thời gian trôi nhanh. Cũng nhờ hắn, tôi có thêm ý tưởng cho bài Chầu tối mai, chỉ hy vọng sẽ nâng tâm hồn anh em lên tới Chúa.

“ Xình xịch… xình xịch… Két…”. Tàu đã đến ga. Tôi đưa cho hắn cuốn Tân ước.

– Nè, giữ làm kỉ niệm! Địa chỉ mình ở trong đấy, có gì thì liên lạc… Chào Bảo nhé…!

Tôi nhanh chóng mang đồ xuống tàu, đưa tay vẫy tạm biệt hắn rồi đi nhanh cho kịp giờ nhập lại Chủng viện.

-----------------------------------

Chiều Chúa nhật, sau ngày gặp hắn; như quy định của Chủng viện, tôi được ra ngoài thư giản. Tôi vào tiệm Internet để tìm một ít thông tin. Tôi ghé thăm trang Facebook cá nhân, một tin nhắn, một lời mời kết bạn, tất cả là của hắn. Tôi nhấp chuột, mở tập tin đính kèm:

“ Gởi người bạn thú vị!

Không biết bạn có suy nghĩ gì về mình không? Chắc là có nhỉ… mình đoán vậy. Riêng phần mình, từng lời bạn nói, từng phân tích, từng ví dụ và cả hành động của bạn làm mình ấn tượng vô cùng. Xin lỗi vì đã không giới thiệu thật bản thân cho bạn biết, mà có lẽ còn làm bạn khó xử nhiều điều. Mình là sinh viên ngành Sân khấu điện ảnh tại trường Cao đẳng Văn hóa Nghệ thuật và Du lịch Nha Trang. Mình có tham gia nhóm Sinh viên Công giáo Tin yêu Nha Trang, chắc bạn biết chỗ đấy ha? Nói thật, mình cũng có chút ý hướng muốn tìm hiểu để sống đời sống dâng hiến. Chúa nhật thứ IV Phục Sinh vừa rồi, bạn nhớ chứ, mình có tham gia ngày Đại hội ơn gọi ở Ba Làng đấy. Mình thấy bạn diễn xuất trong vỡ kịch ngày hôm ấy hay đó, vừa đạt vừa ấn tượng nữa; nhưng mình không nghĩ lại được gặp bạn bất ngờ trên chuyến tàu, Chúa cho mình ngồi trước mặt bạn để chọc phá nữa chứ. Mình thấy bạn quen quen, cố gắng nhìn kĩ để xem có phải không? Rồi ý tưởng táo bạo đâu giục mình thử bạn như thế. Bạn thấy tài diễn xuất của mình như thế nào? Như vậy là đạt chưa? Giống một người không có Đạo chứ?

Cảm ơn bạn nhiều nhé! Nhờ bạn, mà mình khám phá ra Lời Chúa thật hữu dụng và thiết thực trong cuộc sống. Qua bạn, mình cũng biết được phần nào về cung cách của những người đang bước theo Chúa và cách họ làm sáng danh Chúa, để rồi mình có thể suy nghĩ và……. ở một tương lai không xa. Mình chỉ hy vọng vậy thôi. Đây là đôi dòng tâm sự thật lòng của mình, cảm ơn bạn đã cho mình một cuộc trò chuyện thú vị, cảm ơn bạn đã giúp mình nhận ra nhiều điều, cảm ơn vì tất cả. Hẹn gặp bạn một ngày gần nhất, tu học tốt nhé!

Chào bạn!”

Đọc xong những dòng thư của hắn, tôi thẩn người ra ghế, chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra. Trên tàu, tôi cũng đã nghi ngờ hắn nhiều, người ngoại Đạo sao biết nhiều và lí lẽ vậy được cơ chứ. Nhưng rồi, tôi thầm tạ ơn Chúa vì đã cho tôi đủ khôn ngoan để biết cách mà cư xử với hắn và mọi người trên chuyến tàu. Tôi cũng xin lỗi Ngài vì đã nghĩ xấu về người khác.

Tối đến, một tối Chúa nhật bình yên, ngồi đọc lại đoạn Lời Chúa để làm Sổ Nội Tâm, tôi đã suy nghĩ thật nhiều, có lẽ tất cả là ý Chúa.

“Lạy Chúa! Cảm ơn Ngài vì những chuyện đã qua. Lời Ngài đơn giản nhưng sâu sắc, đã giúp con tiếp thêm sức mạnh cho một người có lòng tin vào Chúa.

 

Chúa ơi! Mỗi chúng con là một cành nho, cành nho Chúa tạo dựng, dù tươi tốt hay đang dần khô héo, xin Ngài thương nâng đỡ, cho chúng con kết hiệp mật thiết với Ngài; để rồi từ đó, chúng con có thể làm cho vườn nho của Chúa xanh tươi và đơm nhiều hoa trái. Xin gìn giữ ơn gọi mà Ngài đã dành cho mỗi người chúng con. Amen!”

BẢN THỂ LỆ GIẢI VIẾT VĂN ĐƯỜNG TRƯỜNG


Cập nhật cho cuộc thi lần thứ tư - 2016

GIẢI VIẾT VĂN ĐƯỜNG TRƯỜNG được Ban mục vụ Văn hóa & Giáo dục Giáo phận Qui Nhơn thực hiện trong khuôn khổ dọn mừng kỷ niệm 400 năm Tin Mừng của Chúa đến với giáo phận Qui Nhơn (1618-2018), nhằm đào tạo cho Hội Thánh Việt Nam nhiều cây bút văn xuôi. Thể lệ, chủ đề và cơ cấu tưởng thưởng của cuộc thi được ấn định như sau.

I. THỂ LỆ

1. Cuộc thi kéo dài sáu năm, năm năm đầu (2013-2017) mỗi năm trao giải một lần, năm thứ sáu (2018) dành cho những người đã đạt giải trong các năm trước và trao giải tổng kết.

2. Cuộc thi dành cho các bạn trẻ Công giáo, trong cũng như ngoài giáo phận Qui Nhơn, dưới 40 tuổi (năm dự thi – năm sinh theo sổ rửa tội ≤ 40). Người đã đạt giải một lần, các năm sau có thể dự thi tiếp, dù đã hơn 40 tuổi. Các bạn trẻ dự tòng cần có chứng từ đang theo học giáo lý dự tòng.

3. Thể loại: Truyện ngắn, mỗi truyện không quá 3000 từ. Không nhận truyện phóng tác. Phải là sáng tác mới, chưa đăng báo, website hay blogs và chưa gửi dự thi ở bất cứ đâu.

4. Truyện lấy ý từ một tác phẩm khác, xin ghi rõ xuất xứ tác phẩm gốc. Nếu bị phát hiện sao chép của người khác hoặc dựng lại theo ý tác phẩm khác mà không ghi xuất xứ, sẽ bị loại và cấm thi các năm tiếp theo.

5. Đề tài: đợt này cuộc thi ưu tiên nhấn mạnh hai đề tài: Lòng Chúa thương xót – Việc thờ cúng tổ tiên nơi người Công giáo Việt Nam – Trách nhiệm chăm sóc thiên nhiên (theo Thông Điệp Laudato Si’ của Đức Thánh Cha Phanxicô); tuy nhiên vẫn nhận cả những bài viết ngoài hai đề tài ấy, miễn là có nội dung Kitô giáo.

6. Mỗi năm, mỗi tác giả có thể tham gia tối đa 05 bài dự thi, có thể gửi chung một lần hoặc nhiều lần.

7. Chỉ nhận bài dự thi qua điện thư email, gửi attach file với định dạng .doc hoặc .docx, không nhận bài gửi qua đường bưu điện.

8. Đầu bài dự thi phải ghi rõ: họ và tên, bút danh, năm sinh, rửa tội tại đâu, năm nào, địa chỉ nhà, giáo xứ, giáo phận, số điện thoại liên lạc, địa chỉ email. Dù đã gửi nhiều email dự thi, đầu mỗi bài đều cần ghi như thế. Những bài thiếu các chi tiết này sẽ không được nhập hồ sơ dự thi.

9. Mỗi bài dự thi sẽ được nhập hồ sơ theo lần gửi đầu tiên, mọi chỉnh sửa về sau đều không được chấp nhận.

10. Địa chỉ nhận bài, xin gửi cùng lúc về 2 điện chỉ email: This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it. This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it. .

11. Thời gian nhận bài: trước ngày 01-3 mỗi năm. Những bài gửi về muộn hơn sẽ được đưa vào hồ sơ dự thi năm sau.

12. Tưởng thưởng: Mỗi năm sẽ có 06 giải thưởng chính thức và 15 giải triển vọng, theo cơ cấu và sinh hoạt như sẽ nói dưới đây.

13. Kết quả cuộc thi hằng năm sẽ được công bố ngày 15-8 mỗi năm

14. Lễ trao giải vào ngày 21-9 mỗi năm.

15. Những tác giả được vào chung khảo mà không đạt giải sẽ được hỗ trợ một phần tiền xe về dự ngày họp mặt trao giải.

16. Các thông tin về cuộc thi sẽ được đăng trên trang mạng giáo phận Qui Nhơn http://www.gpquinhon.org và những trang mạng ủng hộ chương trình này.

17. Các tác phẩm đạt giải sẽ được in thành tuyển tập do Ban Tổ Chức giữ bản quyền.

II. TƯỞNG THƯỞNG

Cơ cấu giải thưởng

Mỗi năm, có 6 giải thưởng chính thức và 15 giải triển vọng.:

- một giải nhất:                                         20.000.000 $VN

- hai giải nhì, mỗi giải                                  12.000.000 $VN

- ba giải ba, mỗi giải                                     8.000.000 $VN

- 15 giải triển vọng, mỗi giải                           3.000.000 $VN

 

Tuyển tập truyện ngắn riêng

Ngoài phần thưởng bằng tiền mặt, những tác giả đạt giải, nếu có nhiều truyện khác có giá trị, sẽ được Tủ Sách Nước Mặn hỗ trợ xuất bản một tuyển tập riêng dưới 200 trang với những truyện ngắn mang nội dung Kitô giáo.

Những tác giả không đến dự lễ trao giải sẽ chỉ được nhận 50% tiền giải thưởng và không được hỗ trợ in tuyển tập riêng. Những tác giả chỉ dự lễ trao giải 21-9 mà không tham gia hành hương 22-9 chỉ được nhận 75% tiền giải thưởng, nhưng vẫn được hỗ trợ in tuyển tập riêng.

III. TƯỞNG THƯỞNG DÀNH CHO ĐỘC GIẢ

1. Bình chọn

Các truyện dự thi đã qua vòng sơ tuyển sẽ lần lượt được đưa lên mạng internet. Mời độc giả tham gia bình chọn qua hai câu hỏi: 1. Theo bạn, truyện nào xứng đáng đạt giải nhất? 2. Có bao nhiêu người cùng ý kiến như bạn? Ba độc giả đáp đúng nhất sẽ được tặng quà lưu niệm đồng thời được hỗ trợ tiền xe về dự họp mặt trao giải và hành hương “dấu chân Hàn Mạc Tử”.

2. Giúp phát hiện trường hợp sao chép

Những độc giả giúp phát hiện đầu tiên những bài dự thi sao chép của người khác (xin ghi rõ xuất xứ bài gốc) sẽ được tặng quà lưu niệm đồng thời được hỗ trợ tiền xe về dự họp mặt trao giải và hành hương “dấu chân Hàn Mạc Tử”.

Ban Tổ Chức chân thành biết ơn sự giúp đỡ của các ân nhân. Các hỗ trợ tiền bạc hoặc hiện vật cho cuộc thi xin gửi về: Linh mục Võ Tá Khánh, 116 Trần Hưng Đạo, TP Qui Nhơn – Email: This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it. – Điện thoại: 0935-424-449.

 

Qui Nhơn, ngày 15-8-2015

TRƯỞNG BAN TỔ CHỨC

Lm Gioan Phêrô Võ Tá Khánh (Trăng Thập Tự)

 

Trưởng Ban MV Văn hóa & Giáo dục Giáo phận Qui Nhơn

VỢ ĐẠO

- Tôi đã bảo ông rồi mà, vợ Đạo làm gì cho khổ. Tự dưng lại đeo gông vào cổ, nhục! – Lão bạn vừa nâng chén rượu, uống ực, vừa lèm nhèm cái giọng của thằng say rượu, vừa nghiêng nghiêng cái đầu như nhà nho đọc sách thánh hiền, vừa đưa tay xoa miệng, lau vội mấy giọt rượu phè ra vì uống vội vàng.

Mấy thằng khác hùa theo – Đúng rồi, tự nhiên rước họa… - Uhm, chiiính xác luôn…

Đức không nói gì, tay với chai rượu, hắn dốc thẳng vào cổ họng, khốn cho hắn là hắn vớ nhầm phải cái chai đã hết từ lúc nào. Tức tối, lão tính quăng cái chai vào góc tường thì lão Vi đã giật lấy từ tay hắn. Đức lừ mắt nhìn Vi, nhưng tay này nhanh tay đã dí ngay một ly đầy rượu vào mặt Đức. Thấy rượu, hắn sáng mắt, quên mất mình đang bực, hắn giật mạnh chiếc ly khiến rượu bắn tung ra người, ra chân hắn. Kệ, hắn đưa thẳng lên miệng, cố nuốt ừng ực, như dáng vẻ một người vừa trải qua cả trăm ki-lô-mét trong sa mạc mà không có nước. Chưa hết nửa ly mà hắn đã ho sặc sụa, rượu từ miệng hắn lại bắn tóe tung, văng vào cả mặt thằng đối diện còn đang ngáp ngáp…. Hết ho, hắn khóc giống lên hu hu. Mấy thằng bạn được dịp lại cười ngất ngưởng cái giọng thằng say.

- Thôi, hôm nay đủ rồi, mấy thằng chúng mày liệu về đi, tao đưa thằng Đức về. Từ mai dẹp nha. - Giọng Dũng cất lên nghiêm nghị. Mấy thằng kia im thin thít, dìu nhau chuồn thẳng.

Bóng đêm dày đặc phủ lấy con đường làng của xóm đạo quanh co, ánh điện héo hắt từ một nhà khá giả hắt ra, làm cho bóng dáng của hai người đàn ông càng trở nên liêu xiêu, nghệch ngoạc ẩn dần trong bóng tối… Tiếng gầm gừ của mấy con chó chạy rông đang vây quanh hai lão không át được tiếng than của Dũng “Đã bảo bao nhiêu lần rồi, con nào chẳng là con. Cứ nghe mấy thằng nó khích đểu. Chỉ khổ con Nhung với hai đứa nhóc thôi. Rõ cực!”

*

Ngày Đức và Nhung cưới nhau, cả làng bên lẫn xóm đạo đều vui mừng. Ai nấy đều tấm tắc, bên xóm đạo thì khen “thằng Đức lấy được cô Nhung là phúc bảy đời”; người xóm bên lại thì thào “Con bé kia lấy được cậu này đúng là số sướng.” Rồi người ta kết luận là đúng là “trai tài - gái sắc; xứng đôi vừa lứa.” Người ta cũng còn sung sướng vì một lý do khác. Đó là nhờ có đám cưới của hai người mà người xóm đạo được dịp hãnh diện tiếp đón người xóm lương đến nhà thờ; còn người xóm lương thì được thỏa lòng mong ước vì được vào tận bên trong ngôi nhà thờ to lớn, nguy nga và đầy lạ lẫm. Lần này họ được tiếp đón nồng nhiệt và ngồi ngay hàng ghế danh dự, hơn nữa, cũng là lần đầu họ được tham dự nghi lễ kết hôn của người Đạo: “Trang nghiêm và ý nghĩa thật đấy bà nhỉ? – Vầng, nếu mà đôi nào cũng giữ được đạo nghĩa như ông linh mục nói hôm nay thì tuyệt vời! – Khó lắm các bà ơi, dễ gì mà một vợ một chồng, dễ gì mà chung thủy, dễ gì mà đón nhận con cái. Rồi được mấy hôm thì lại…” – Ehèm! - Giọng một bà bên xóm đạo cất lên làm mấy bà xóm lương cụt hứng, im lặng.

Người dân của cả hai xóm đã đúng, Đức và Nhung quả là một đôi hoàn hảo. Không chỉ bởi cái đẹp của Nhung hay cái vẻ lịch lãm của Đức; không chỉ bởi sự hiền lành nết na của Nhung hay tính hiếu thảo của Đức; không phải bởi nghề nghiệp của cả hai người ổn định, nhưng trên hết có lẽ là bởi tình yêu mà hai người dành cho nhau. Tình yêu mà với Đức, anh đã phải đương đầu với cả dòng họ để được chấp thuận theo học Đạo Công Giáo để được lấy Nhung; phần Nhung cũng chẳng dễ dàng gì để thuyết phục gia đình đồng ý cho đi làm dâu một nhà lương dân như thế.

Tình yêu của hai người được đền đáp xứng đáng với những tháng ngày thật hạnh phúc. Sự nết na đức hạnh, dịu dàng và ngoan ngoãn của Nhung khiến cho bố mẹ chồng dần bỏ đi sự kì thị với người có Đạo. Ông bà cũng thường xuyên qua lại thăm hỏi ông bà thông gia (bố mẹ đẻ của Nhung) bên xóm đạo nhiều hơn. – Bà thấy chưa, Đạo bên em có dạy gì xấu đâu ạ.- Mẹ Nhung hãnh diện trước những lời khen ngợi của bà mẹ Đức. – Vâng, tại trước nay tôi cứ nghe người ta nói này nói nọ ấy bà ạ! Hai bà thông gia cứ tỉ tê câu chuyện, qua lại, đạo-đời, hiếu nghĩa, sống chết, yêu thương. -  Chúa bên này và ông trời tôi kia là một! – bà mẹ Đức kết luận một câu khiến hai bà vỗ đùi cười khanh khách, khoái chí. Mặt trời xuống dần…

Hạnh phúc cứ êm đềm trôi, Đức càng yêu thương vợ mình hơn, nhất là khi Nhung sinh cho anh một công chúa xinh tươi, ngoan ngoãn. Chiều Chủ nhật nào anh cũng ăn mặc thật đẹp để đưa hai nàng công chúa của anh đi lễ nhà thờ. Anh thấy yêu vợ, yêu con, yêu nhà thờ, anh thấy cũng yêu Chúa của Nhung hơn nữa. Anh cảm ơn Chúa vì đã cho anh lấy được một người như Nhung. Anh còn hứa trong một thánh lễ nào đó, khi anh ngồi chăm chú ngắm Nhung quỳ gối, chắp tay hiền lành bên cạnh con gái anh, rằng anh sẽ không bao giờ làm gì khiến cho vợ và con anh phải buồn, anh hứa với Chúa ở trên cây thánh giá như thế!

* *  *

- Em, mình phá bỏ nó đi được không em? Em biết đấy, nghề nghiệp của vợ chồng mình đâu cho phép sinh hơn hai đứa con đâu, mà em biết rồi đấy, anhl lại là con trai duy nhất trong gia đình…

Không để anh nói hết câu, Nhung nắm tay anh, nhìn thẳng vào mắt anh, một cái nhìn đầy trìu mến nhưng hình như cũng ẩn chứa một một chút gì van xin – Anh à, anh biết rồi đấy, đây là con của chúng mình. Mà bấy lâu anh đi lễ, anh học Đạo thì cũng biết rồi đó, con cái là quà mà Thiên Chúa, mà Ông Trời ban cho mình, con nào cũng là con mà anh!

- Nhưng bây giờ nó còn nhỏ, mình có thể phá bỏ rồi sau này sẽ sinh đứa khác được mà em. – Đức nài nỉ, anh không dám nhìn vào khuôn mặt của vợ mình.

- Không đâu anh, từ khi đứa trẻ được thụ thai thì nó đã là một con người rồi anh ạ. Với em, từ ngày biết mình có thai, nó đã là đứa con yêu quý mà em muốn sinh cho anh rồi anh yêu ạ. Em không bỏ con của mình đâu anh ạ. Mình là người có Đạo, là con của Chúa rồi mà anh!

Đức không nói thêm gì, chỉ thở dài một tiếng, anh bỏ đi. Anh không nói gì vì anh không đủ lý lẽ trước những điều Nhung vừa nói. Phải, đúng là như thế thật, vậy thì phải làm sao đây…

Từ ngày Nhung đi siêu âm về, bố mẹ Đức buồn lắm. Nhưng ông bà không dám trách mắng Nhung nửa lời, vì Nhung tốt quá, có tội gì đâu mà mắng, Nhung coi ông bà như là bố mẹ đẻ của mình mà chăm sóc, mà phụng dưỡng, cấm có thấy Nhung cãi ông bà nửa lời bao giờ. Chính vì thế mà ông bà càng buồn hơn. Giả như khi buồn bực, có một ai đó để ta trút giận thì có lẽ nỗi buồn trong lòng có thể giảm bớt đi, nhưng đàng này… Mẹ Đức sang thăm bố mẹ Nhung bên xóm đạo, hai người nói chuyện lâu lắm. Mẹ Nhung hiểu được nỗi niềm của bà thông gia, nhưng bà cũng hiểu Đạo dạy gì. Mẹ Nhung nghe bà thông gia nói chuyện, rồi bà khuyên lơn, giải thích cho bà hiểu. Mẹ Đức trước khi về nói trong tiếng thở dài: “Chúa của bà dạy cái gì cũng tốt cả, nhưng vấn đề này sao mà Ông ấy khó tính quá!”

Đức không thuyết phục được Nhung thì sinh ra tiêu cực, cứ đi làm về là ghé quán nhậu đầu làng, tụ tập mấy thằng bạn rảnh rỗi, uống rượu tới khuya mới về. Nhiều lần Nhung phải ra tận quán đón anh - trong tình trạng say ngất- về nhà. Từ ngày đó, Chủ nhật Nhung phải tự lo để hai mẹ con đi lễ nhà thờ. Đức vẫn nhớ tới chiều Chủ nhật, vẫn biết là vợ con muốn mình đưa đi lễ, vẫn biết bản thân anh cũng phải đi lễ, nhưng không, anh mượn chén rượu để “hợp thức hóa” cái quên của mình. Cơn say của Đức hành hạ anh thì ít mà hành hạ vợ con anh thì nhiều hơn. Hết chăm sóc anh, hết an ủi con gái, hết xin lỗi bố mẹ, lúc mà Đức ngáy khò ngủ ngon thì cũng là lúc những giọt nước mắt Nhung tuôn dài theo từng lời kinh van lơn cho chồng mình hiểu ra vấn đề… Có lần Đức nhận ra những giọt nước mắt ấy, anh không dám mở mắt ra, thôi đành ngậm ngùi tiếp tục giả vờ say, nhắm mắt cho đỡ thẹn, ngủ cho quên đi hết.

Đám bạn của lão Đức lại được dịp chê bai Đạo Công Giáo và mỉa mai, kích bác để Đức bỏ vợ. Đức nghe, suy nghĩ, nhưng anh không tìm được một lý do nào để anh bỏ Nhung. Hơn ai hết, anh biết rằng anh không tìm đâu được một người vợ như thế. Hơn ai hết anh biết rằng Nhung chưa bao giờ làm điều gì có lỗi với anh và gia đình. Và cũng hơn ai hết, anh biết rằng Nhung yêu anh rất nhiều! Đau lại càng đau! Đường đi tiếp thì tối tăm, mà quay lại thì hết lối. Bế tắc. Say cứ say, đau vẫn cứ đau!

* *

Một lần uống quá chén, anh về nhà và mắng chửi Nhung thậm tệ, mặc cho bố mẹ anh can ngăn. Anh nói với Nhung rằng hoặc phá thai, hoặc là ly dị, tùy Nhung chọn lựa. Những lời nói của anh khiến tim Nhung đau nhói. Cô lễ phép chào bố mẹ chồng rồi đưa cô con gái về lại nhà mẹ trong tiếng nấc nghẹn ngào, oan ức. Sáng hôm sau tỉnh lại, biết mình đã sai, Đức hối hận lắm. Nhưng vì sỹ diện, anh nhất định không qua đón Nhung về ngay. “Mình là nam nhi cơ mà, cứ để cô ấy đi, khi nào hết giận thì về đây xin lỗi mình thì mình mới cho vào nhà, không thì thôi.” Năm ngày trôi qua, không có Nhung ở nhà, anh thấy mọi thứ đều thiếu thiếu: bữa cơm sáng nay không còn ai lấy cơm sẵn cho anh, lúc đi làm chẳng có ai chúc anh đi làm vui vẻ… Không có Nhung và con, anh như mất đi một điều gì đó rất quan trọng của cuộc sống anh. Anh không dám uống rượu nữa. Ngày thứ sáu, anh quyết định sang nhà mẹ vợ để xin lỗi Nhung và con. Anh tới vào giờ trưa, mẹ Nhung chỉ cho anh Nhung vừa đi nhà thờ. Anh vội phóng xe tới nhà thờ, sau khi đã vào ngắm và vuốt nhẹ lên đôi má của cô con gái đang say giấc. Nhà xứ vắng tanh, anh vào lối giữa nhà thờ như anh vẫn hay làm hồi còn đi lễ với vợ. Nhung đang quỳ gối một mình ngay hàng ghế đầu tiên trong ngôi nhà thờ rộng thênh thang, anh nhẹ nhàng tiến lên mà không quên cúi chào Chúa trên bàn thờ. Anh định đưa tay chạm nhẹ vào vai Nhung …….

* *

…Một người đàn ông to lớn, mặt mày nham nhở ghê rợn nhìn anh, hắn ta khoác trên người một chiếc áo dài trắng toát. Anh chưa định hồn thì gã nhếch mép, hất hàm hỏi: - Chú mày có muốn có con trai mà không phải bỏ vợ, không ảnh hưởng gì đến công việc không? Anh càng hoảng hơn vì tại sao gã lại biết ước muốn của mình. Anh run run hỏi lại – Ông là ai, sao lại biết chuyện của tôi?

- Ta là ai cậu không cần biết, cậu chỉ cần biết là ta có thể giúp cậu được chuyện của cậu thôi. Thế nào, có muốn không?

Câu hỏi dồn của gã làm anh lúng túng, nghĩ vội đôi ba điều, anh gật đầu đồng ý. Gã kia nhếch mép cười khẽ, rồi chìa ra cho anh một tờ giấy có kèm một chiếc bút: - Đấy, kí vào là xong chú mày ạ. Chuyện đơn giản, nhưng suy nghĩ cho kĩ nhé. Nhớ là chấp nhận đánh đổi tất cả đấy.

Đưa đôi tay run run đón lấy, anh đưa ánh mắt nghi ngờ về phía tên khách lạ. Lão ta nhận ra được điều đó nên lạnh mặt: “Yên tâm, ta không lừa cậu đâu mà sợ.” Anh thấy an tâm hơn nhiều, đặt bút lên giấy nhưng còn ngần ngại gì đó. Đăm chiêu một lát rồi anh đặt bút khoắng thật nhanh thật mạnh nghệch ngoạc tên mình lên tờ giấy cách buông xuôi. “Áaaáaa……” tiếng la thất thanh đau đớn của đứa trẻ gái làm anh giật mình. Anh nhìn xuống dưới chân, hai đứa trẻ đang giãy giụa trong vũng máu: Con gái của anh. Anh hốc miệng, người anh run bắn lên, bất động. Miệng hấp háy mà không nói được thành lời, cứng đơ. Những đường bút mà anh vừa ghì trên trang giấy như những nhát kiếm chém qua chém lại trên hai đứa trẻ gái mà đứa nhỏ còn chưa rõ mặt. Hai đứa gục ngã dưới chân anh. Giọng cười tàn ác của gã mặc áo trắng vang lên rùng rợn. Anh cuống cuồng ôm lấy hai đứa bé, cô công chúa nhỏ của anh giơ bàn tay bé nhỏ để với lấy anh, thoi thóp: - Bố,..co..n.. yê…u boố.. sa..a..o bố..ố lạiii boỏ.. co..o..onn? Anh hét lên rồi ghì mạnh đứa con anh vào lòng. Ánh mắt của đứa trẻ như bị đẻ non nhìn anh tha thiết, nó không nói được, nhưng ánh mắt nhìn anh thì đầy yêu thương, đầy trìu mến như muốn nói lên điều gì đó: Bố!

Quá đau đớn, anh vùng lên nắm cổ áo lão già còn đang cười man rợ: - Đó là con gái của tôi, tôi yêu chúng, ông hãy trả chúng lại cho tôi. Trả con lại cho tôi! – anh nói như hét vào mặt lão…….

- Đức, Đức, con bị sao thế, Đức? Giọng nói cùng cái lay mạnh của mẹ anh làm anh tỉnh, ngồi chồm dậy trên giường, mặt mày đầm đìa mồ hôi, anh thở hổn hển: thì ra chỉ là một giấc mơ!

*

…Định chạm vào vai Nhung, nhưng nghĩ thế nào, anh lại nhẹ rút tay về, nhẹ nhàng hạ gối quỳ xuống hàng ghế ngay phía sau Nhung. Nhìn lên thánh giá, anh thốt lên giọng rung rung: “Lạy Chúa, con cảm ơn Chúa đã ban cho con một gia đình. Một người vợ tuyệt vời, người đã đưa con đến với Chúa, biết Chúa, và hôm nay, dạy con biết tôn trọng và tin tưởng vào kế hoạch của Chúa. Con biết ơn Chúa vì đã cho chúng con những đứa con thật dễ thương. Con biết rồi, dù là trai hay gái thì cũng là con của con, là món quà Chúa dành tặng riêng cho chúng con. Con sẽ không bao giờ đánh mất chúng vì bất cứ lý do gì đâu Chúa ơi. Lúc này, hơn hết mọi điều, con thấy mình hạnh phúc vì con lấy được một người con của Chúa, một người vợ đạo”. Những hàng nước mắt ứa ra từ đôi mắt hạnh phúc của Nhung. Cô nghẹn ngào, cúi nhìn xuống cái bụng to tướng của mình, miệng mỉm cười mà mếu máo: Con gái yêu của mẹ ơi, mẹ sung sướng là một người vợ đạo! Hai từ “vợ đạo” cứ miên man tỏa lan từ tâm trí hai người, tràn ra khắp cả ngôi nhà thờ cổ kính: ôi, vợ đạo!

 

 

GIẢI VIẾT VĂN ĐƯỜNG TRƯỜNG 2016


Thưa quý độc giả và quý tác giả,

Ban Tổ chức Giải Viết Văn Đường Trường xin kính chúc quý vị và các bạn Năm mới 2016 an lành hạnh phúc trong tình Chúa thương xót.

Giải Viết Văn Đường Trường 2016 đã chính thức khởi động sau buổi Lễ trao giải lần 3 (Tháng 9/2015), đến nay đã có 36 bài gởi dự thi, và vẫn đang tiếp tục nhận bài với tần xuất ngày càng cao.

Giải Viết Văn Đường Trường là một nỗ lực khiêm tốn mang theo một số ước vọng cụ thể:

- Tạo sân chơi cho các bạn trẻ (dưới 40 tuổi) tập viết truyện ngắn và rèn luyện ngòi bút qua cuộc thi kéo dài 6 năm (năm 2016 này là năm thứ 4).

- Tập hợp những truyện ngắn tốt có nội dung Kitô giáo để giới thiệu, tổ chức in ấn và xuất bản trong một tủ sách văn học Công giáo.

- Tổ chức gặp gỡ các tác giả nhân ngày trao giải để những người cầm bút có dịp tiếp xúc quen biết nhau, cùng nhau thảo luận trao đổi và hướng đến một định hướng chung và cách làm việc chung cho văn học Công giáo.

- Lễ trao giải hằng năm được tổ chức vào buổi chiều lễ Thánh Matthêu, bổn mạng giới cầm bút, 21-9, và tiếp nối bằng cuộc hành hương kỷ niệm sinh nhật của nhà thơ Hàn Mạc Tử vào hôm sau, 22-9. Những người cầm bút ở những nơi khác nhau không về dự được đều có thể hiệp thông cầu nguyện từ xa. Hy vọng với một nhịp sinh hoạt đều đặn hằng năm như thế, sẽ tăng thêm cảm hứng cho những người có khát vọng dâng tài năng văn thơ của mình để ca tụng Thiên Chúa và phục vụ Hội Thánh, rồi dần dần có thể trở thành một ngày hội ngộ truyền thống của giới cầm bút Công giáo.

Ước mong quý độc giả và các cây bút truyện  ngắn ở khắp nơi tích cực vận động để có thêm nhiều tác giả hưởng ứng và tiếp tục tham gia cuộc thi.

Xin mời xem Bản Thể Lệ Giải Viết Văn Đường Trường đính kèm cuối bản tin này.

Xin trân trọng giới thiệu 8 tác phẩm trong đợt bài dự thi đầu tiên mới được chọn qua vòng sơ tuyển. Một số bài không lọt qua vòng loại do chưa phải là truyện ngắn (chỉ mang dạng chia sẻ tâm tình, tùy bút hoặc kể chuyện), do kết cấu và hành văn lủng củng, chưa thống nhất ý tưởng, hoặc do lấy lại câu chuyện từ một truyện nào đó (phóng tác chứ không phải là sáng tác), hoặc  do vi phạm những qui định trong thể lệ cuộc thi. Nếu quý độc giả phát hiện bài nào chỉ là phóng tác, xin vui lòng cho Ban Tổ chức được biết. Xin các tác giả đang thai nghén tác phẩm dự thi lưu ý những điểm này để tránh phải bị loại sớm.

Các bạn tham gia dự thi, nếu muốn làm giàu kinh nghiệm viết truyện ngắn, nên vào Google và gõ: “Cách viết truyện ngắn”. Có nhiều bài chia sẻ có thể đáp ứng nhu cầu rèn luyện kỹ thuật viết truyện ngắn của bạn.

Xin chân thành cám ơn các trang truyền thông Công giáo đang hỗ trợ giới thiệu và cổ vũ chương trình này, cám ơn quý tác giả đã gửi bài tham gia và cám ơn quý độc giả đang quan tâm theo dõi. Nguyện xin Thiên Chúa giàu lòng thương xót chúc lành cho tất cả chúng ta.

Qui Nhơn, ngày 02-01-2016

Thay lời Ban Tổ chức

 

Linh mục TRĂNG THẬP TỰ

LÁ THƯ THỨC TỈNH

Ước ao hạnh phúc trào dâng

Bước theo tiếng gọi xin vâng một lòng 

Tôi sinh ra và lớn lên trên mảnh đất đồi núi trùng điệp vùng Đông Bắc. Vốn dĩ quê tôi nghèo vì địa hình toàn đồi với núi. Việc đi lại rất khó khăn dẫn đến cái thiếu cái khát về con số, cái chữ, điều đó càng khiến quê tôi thêm nghèo hơn, không những nghèo mà thật khổ, cả vật chất lẫn tinh thần.

Chứng kiến cảnh lam lũ của bố mẹ, anh chị và cả làng quê như thế. Tôi thương cho họ, tôi khóc cho họ và cho cả cái kiếp người của mình. Tôi đâm ra sợ hãi khi mỗi lần tôi thử mường tượng ra viễn cảnh tương lai của chính mình. Ôi! Rồi tôi lại đi vào vết xe đau khổ của những người thân yêu hay sao?

Ấy thế, thời gian phải sống và chứng kiến hoàn cảnh khó khăn đó đã hình thành trong tôi một tinh thần tươi sáng, một nghị lực sống. Với ước ao thoát khỏi khó nghèo, tôi đã đặt ra mục tiêu phải học thật giỏi để được học cao lên nữa. Vì chỉ có học cao lên thì tôi mới mong thoát khỏi cái cảnh tù túng quê mùa, nghèo khổ đó…

Thời gian trôi đi thật nhanh. Vậy là kể từ khi đề ra mục tiêu ấy cho đến nay, phải nói là cứ như giấc mơ vậy, vì tôi đã thành công mĩ mãn theo ý định ban đầu của chính mình.

Ra là, tôi đã trình bày ước vọng của tôi cho bố mẹ và họ đã đồng ý. Vì lý do tôi đưa ra lúc ấy thật rất chính đáng. Bởi bố mẹ tôi sinh được bảy anh chị em chúng tôi. Ba người chị của tôi đã lấy chồng cả rồi, mà bố tôi luôn ao ước dâng lên cho Chúa một người con, tức là được một đứa đi tu.

Lý do đi học thì mới trở thành tu sĩ dễ dàng được sự chấp thuận của bố mẹ, riêng tôi thì khi đó tôi cũng thích được trở thành nữ tu lắm. Vì mỗi lần có dịp lễ lớn nào đó của giáo xứ, tôi chỉ cần nhìn thấy các nữ tu thôi là tôi cũng mê mẩn cả rồi, nơi họ như toát lên một sự thánh thiện và thanh thoát mà chỉ những người đi tu mới có.

Thế là tôi khăn gói lên đường tới một môi trường xa xôi nhưng không xa lạ. Bởi nơi đây tôi có một người dì ruột, từ trước tới nay dì vẫn luôn thương yêu gia đình tôi, nhất là chị em chúng tôi, dì thương cho cảnh đông anh chị em chúng tôi, nhà mà đông con quá thì không thể chăm sóc chu đáo cho từng đứa như hai đứa con nhà dì được. Thế là, việc biết rằng tôi vào ở cùng dì làm dì hết sức vui mừng. Còn gia đình tôi thì cũng bớt đi một gánh nặng, họ rất an tâm về tôi.

Mọi việc cứ theo giòng đời trôi đi trong lặng lẽ, nó được diễn ta tưởng chừng như quá bình yên hay không hề có sóng gió. Nhưng thực tế thì hoàn toàn khác, vì những con sóng ngầm luôn mạnh mẽ trong tôi, những suy nghĩ trong tôi đã gần như thay đổi và tưởng chừng là quá bất ngờ, liên tiếp, chỉ trong vòng hơn 3 năm. Thế nhưng tôi đã cho là mình thật tài tình vì chỉ có mình tôi  mới rõ chính bản thân mình, còn bố mẹ nơi quê nhà thì chẳng hay biết gì, ngay cả đến dì tôi, người mà đã cùng tôi sống trong một mái nhà khoảng thời gian ấy vẫn luôn tin tưởng tôi không một chút nghi ngờ. Để lúc này ngẫm lại tôi rất xấu hổ với chính mình và với mọi người.

 Đời như gió thoảng mây bay

Ăn chơi cho thỏa việc hay từ từ

Khi tôi muốn thỏa mãn những nhu cầu của lòng mình, tôi đã biện minh cho tất cả. Việc  cúp tiết trên trường để đi chơi, lấy lý do học nhóm để đi tụ tập ăn uống… Cái cớ là đi tình nguyện giúp đỡ người nghèo, trẻ em cơ nhỡ… Nhưng thực chất chỉ toàn là nhưng điều gian dối, tất cả để ngụy biện cho tội lỗi của bản thân mình. Tôi lo sợ sẽ bị mọi người phát hiện ra âm mưu  của mình nên ngay từ những ngày đầu dính bén vào những trò chơi đó, tôi đã lên một kế hoạch thật tỉ mỉ, cẩn thận. Tôi khéo léo trong từng cách xưng hô, ứng xử với mọi người và trước mặt dì, tôi càng phải kỹ lưỡng hơn, để chẳng ai nghi ngờ gì mà trái lại càng tin tưởng mình hơn. Tôi không cho rằng mình tốt đẹp gì hay mình đúng đắn khi làm như thế, nhưng lúc đó, tôi có cảm giác là mình thấy có một sự kích thích hứng thú, vì mình đã thành công khi đề ra một kế họch và kế hoạch ấy đã đem lại kết quả tuyệt vời, theo cái suy nghĩ quá đơn giản lúc bấy giờ của tôi.

Mỗi chiều Chúa Nhật đều có một nhóm bạn tới tận nhà dì tôi để xin phép dì cho tôi đi cùng chúng với lý do mà chúng tôi đã bàn bạc trước là đi sang nhà thờ của xứ bên dâng lễ, để có dịp cùng kéo thêm những bạn khác cùng đi tham dự thánh lễ. Lý do quá tốt lành. Ôi! Như thế thì tốt quá rồi còn gì. Đó là câu đầu tiên mà dì tôi thốt ra, khi nghe lũ bạn tôi xin phép cho tôi đi cùng chúng. Từ đó, cứ mỗi chiều Chúa Nhật chúng tôi lại tha hồ bay nhảy, tung tăng đến hết những nơi nào chúng tôi muốn, công viên, quán bar, karaoke…

Thói quen như đã ngấm vào trong người tôi, khiến tôi không thể quên hay bỏ sót buổi nào. Tuần nào mà tôi không tới mấy chỗ đó, tư tưởng tôi cứ bứt rứt không yên.

Một lần dì tôi nói với tôi: Hôm nay có Linh Mục mới, về nhận xứ, lễ này con đi lễ ở đây cùng dì nha? Tôi vâng dạ cho phải phép rồi cùng dì đi tham dự thánh lễ, vào trong nhà thờ ai ai cũng trang nghiêm và có vẻ rất sốt sáng. Còn tôi thì, tôi chẳng có chút tâm tình nào, bởi đầu óc tôi đang ở một khu vui chơi nào đấy. Tôi cầu mong sao cho thánh lễ nhanh kết thúc để tôi được giải thoát. Cuối cùng rồi thánh lễ cũng xong, tôi nhanh nhẹn về nhà cho thật nhanh, rồi tôi chúi đầu vào chuẩn bị bữa tối. Đang loay hoay, bỗng tiếng dì vọng ra từ phía nhà trên: Hương ơi! Con có thư này, thư của bố mẹ từ quê gửi vào đó, thế là sướng nhất rồi nha.

Tôi chạy vội lại chỗ dì và nhận lá thư từ tay dì. Tôi cảm ơn dì. Rồi lại quay vào trong bếp, tôi tính để khi nào làm xong mọi thứ thì mới xem sau, vì thực tế tôi cũng không hứng thú cho lắm, mấy lần trước tôi cũng đã nhận thư từ nhà gửi vào mà, nói chung cũng không có gì lạ lẫm quá, vẫn mảnh vườn, vẫn nương đồi và những công việc, tôi gần như chán ngấy cái cảnh ấy rồi… Bởi vậy, tôi không lấy làm sốt ruột hay vội vàng mở thư. Đó là cái lý do mà tôi cảm thấy rất chính đáng.

Vừa ăn tối cùng dì xong, tôi có điện thoại, bạn tôi gọi để thông báo có quán mới khai trương hay lắm, nó nói tôi nhanh chân ngay bây giờ kẻo muộn. Trong tôi lại mừng như bắt được cờ vậy, thế là tôi lại kiếm lý do “chính đáng” ra ngoài. Tối khi về tới nhà thì cũng đã khuya và thêm phần rã rời vì tôi đã hò hét, nhảy nhót quá sức.           Sáng hôm sau, tôi lại “phải”  đi học, trưa đi học, tối đi học. Đó là lịch trình của tôi mà dì  biết… Việc lên lịch cho một tuần rồi một tháng là việc mà tôi cần phải rõ ràng.

Hôm nay, đã tròn một tháng mười ngày kể từ ngày tôi nhận được lá thư bố mẹ gửi cho, giờ tôi mới mở ra xem, bởi hôm nay tôi đang có nỗi buồn. Hẳn khi ai đó biết điều này sẽ cho rằng tôi là một dứa con bất hiếu, vô tâm? Phải, chính tôi cũng cho rằng mình là kẻ vô tích sự, là đứa con mất nết.

Chính tôi đã nỗ lực ra khỏi cái vỏ bọc để vươn lên, nay cũng chính tôi đi vào con đường lầm lạc. Tôi đã đi quá xa so với dự tính, xa hơn cả những gì đáng thuộc về mình, đi xa khỏi cái gốc rễ máu thịt cả mình để lao vào những cuộc chơi bời cho thỏa những ham muốn trần gian. Trước kia tôi đã ước, chỉ ước sao cho thoát khỏi đói nghèo; nhưng nay tôi lại chà đạp lên đồng tiền mồ hôi xương máu của bố mẹ, tôi đã khao khát được học hành cho tới nơi tới chốn; nhưng giờ thì, tôi lại vứt bỏ thời gian mà mọi người đã hy sinh để dành cho tôi. Và tôi đã có một khát vọng, một ước mơ được trở thành một nữ tu thánh thiện; ấy thế mà tôi lại sống buông thả, tôi lao mình vào guồng quay của hưởng thụ, của dục vọng tầm thường…

Để rồi, chính giây phút này đây. Khi trên tay tôi đang cầm lá thư của hơn một tháng trước mà bố mẹ đã gói trọn tình yêu thương, sự biết ơn cho tôi nữa chứ, thế mà tôi lại vô tâm làm ngơ, để cho nó bị quên lãng trong thói xấu xa…

Mắt tôi không ngừng rơi những giọt lệ của hối hận. Trong thư bố mẹ tôi đã nhắn nhủ và họ cảm ơn tôi: Bố mẹ lấy làm vui mừng và hạnh phúc lắm con gái à, khi biết tin con mạnh khỏe và chăm ngoan, lại siêng năng đi nhà thờ, luôn giúp đỡ mọi người. Bố mẹ lấy làm hãnh diện và tự hào vì đã sinh ra  một người con ngoan hiền như con. Con biết không, từ ngày con có ý hướng đi tu thì mẹ con gần như khỏi hẳn bệnh, còn bố thì rất ít khi “thèm rượu” đôi khi bố cňn sợ rượu nữa con gái à. Bố nói thật đấy, có những chuyện mà chính bố cũng không thể tin được là nó đã xảy đến gia đình mình, mầu nhiệm lắm con ơi. Mà cả các anh chị em nhà mình nữa, mọi người đều khỏe mạnh cả, bình an và hạnh phúc, thật lạ lùng phải không con gái? Bố tin và biết rằn: Con đã cố gắng rất nhiều phải không? Con đã sống rất tốt và cầu nguyện rất nhiều cho gia đình mình, nên Chúa mới thương ban cho gia đình mình có được như ngày hôm nay. Bố thương con nhiều…

Đọc đến đây, tôi đã gào thét lên thật to vì không thể kìm nén nổi cảm xúc của chính mình, nó như một nguồn lực vô hạn bị chôn chặt suốt những tháng ngày tôi mê mải rong chơi, nay bùng lên và nổ tung. Nước mắt tôi sau gần 3 năm ngủ. Không còn phải là nước mắt của những lần té ngã, đau và chảy máu, cũng không phải là nước mắt của sự tủi thân vì bị la rầy, mắng nhiếc khi làm sai việc gì. Nhưng đó là những giọt nước mắt của xấu hổ, của ân hận, những giọt nước mắt rỉ ra từ trái tim, tận sâu thẳm cõi lòng.

Tại sao lại có một sự hiểu lầm vô duyên đến như thế?

Tại sao Chúa không đánh phạt con, mà còn ban hơn cả những gì con đã cướp của Chúa? Tôi đã thưa với Chúa như vậy. Tôi thiết nghĩ Chúa muốn thử thách tôi hay mốn chơi trò đánh tráo kết quả? Nhưng Người muốn gì thì thực sự tôi không thể có tài để biết đươc, trong lúc đó tôi chỉ còn mối hoài nghi, phải chăng Chúa đùa giỡn với tâm hồn dại dột của tôi?

Tôi đã đi ngược lại hoàn toàn với những định hướng thuở ban đầu, trong trắng, đơn sơ ấy. Tôi đã sống hai mặt, thật giả tạo với bố mẹ, với dì tôi, những người đều hết sức yêu thương, tin tưởng tôi. Ấy vậy, tôi cũng chẳng nể nang gì hết. Rồi chính Chúa, Người là Đấng đã cho tôi tất cả, từ tấm thân bé nhỏ, trần truồng, lớn lên, cơ hội, ước mơ, khao khát… Để tôi trả lại cho Người sự xúc phạm, sự vong ân bội nghĩa  như thế này hay sao?...

Vẫn yêu mãi khi tình người thay đổi

Vẫn trao ban cả khi chẳng được gì

Vẫn đợi chờ chẳng tính toán chi li

Vì Ta  yêu một tình yêu bất diệt. 

Lời Chúa đã vang vọng trong tôi. Chảy tràn nơi tâm hồn tôi ngay lúc này. Sau bao tháng ngày mộng mị trong những thói đời, khi mệt mỏi rã rời, tôi lầm lĩ lê bước quay về, bước về tựa mình vào vòng tay yêu thương của Chúa. Ngày lễ thánh Anna Bổn mạng của tôi, tôi luôn biết và tin rằng người luôn cầu thay nguyện giúp cho tôi…

Tôi chợt tỉnh. Chẳng có ai kết án hay vạch tội tôi cả, ngay cả Chúa. Nhưng chính tình yêu thương vô bờ của người qua bố mẹ, qua dì, qua những người xung quanh tôi đã đánh thức tôi, đã cho tôi được sống lại, để tôi được bắt đầu lại từ đầu. Tôi khao khát được sống mãi trong ánh sáng của tình yêu. Một tình yêu đích thực.

 

 

Chuyên mục phụ

Liên Hệ Tỉnh Dòng Sa-lê-diêng Don Bosco

  • Trụ sở Tỉnh dòng:

54 đường số 5, P. Linh Xuân, Q. Thủ Đức, TpHCM - VIỆT NAM 

  • Điện Thoại: (84-8)37-240-473

Style Setting

Fonts

Layouts

Direction

Template Widths

px  %

px  %