• Font size:
  • Decrease
  • Reset
  • Increase


CHA


Mã số: 16-054

Cô cảm thấy thật thoải mái, nhẹ nhàng. Hôm nay là Chúa Nhật mà. Cô được đi lễ, được nghỉ ngơi sau một tuần làm việc vất vả, lại có thể đi nơi mình thích, làm điều mình muốn và tất nhiên không quên gọi điện về cho cha mẹ yêu dấu ở quê nhà.

Tút... Tút... “Không biết mẹ đang làm gì vậy nhỉ?”- Cô bấm gọi thêm lần nữa.

- Alô!

- Dạ, mẹ bận gì mà không bắt máy vậy ạ?

- Ừ, mẹ vào trong phòng lấy cái áo khoác chuẩn bị đi đọc kinh với cha con. Gần tới giờ rồi.

Trâm nhìn đồng hồ, 3 giờ kém 20.

- Giờ này đọc kinh hở mẹ? Trước giờ con đâu thấy cha mẹ đi.

- Cũng mới thôi con à, sau ngày khai mạc năm thánh lòng Chúa Thương Xót. Mấy ngày đầu, cha con đi một mình, mẹ có biết đâu. Cha xứ thấy vậy bèn nhắc nhở chung giữa nhà thờ: “Các ông bà lớn tuổi, nếu buổi chiều không bận gì thì cố gắng đến nhà thờ, cùng nhau lần chuỗi Thương Xót lúc 3 giờ chiều để cầu nguyện thêm cho mình và cho mọi người.” Thế là từ một người, ba người, rồi năm người, mười hai người. Bây giờ cha con kéo thêm hai chục người nữa đó.

- Ôi, thích mẹ nhỉ? Thế là giáo xứ lại có thêm việc làm đạo đức.

- Mấy đứa ở trong nhớ mà đọc kinh nghe con. Cha mẹ chỉ lo các con sống ở thành phố, bị nhiều cái cám dỗ rồi quên Chúa mất.

Cô xúc động lắng nghe những lời nói ấm áp của mẹ.

- Mẹ yên tâm. Ba chị em trong phòng vẫn đọc kinh chung mỗi tối, không lần chuỗi Thương Xót thì lần chuỗi Mân Côi mẹ à. Có ngày lần cả hai nữa chứ.

- Vậy là tốt quá rồi. Bỏ gì cũng được chứ Chúa thì không được bỏ nghe con. Mất tiền, mất việc chứ đừng để mất Chúa.

- Dạ

-Thôi, cha mẹ đi đọc kinh đã, lúc nào về mẹ gọi lại, sắp tới giờ rồi.

-Dạ. Cha mẹ nhớ cầu nguyện thêm cho tụi con đó.

- Cái đó thì ngày nào chẳng nhớ. Mẹ tắt máy nghe!

Cuộc điện thoại chỉ mấy phút vội vàng, chẳng “buôn dưa” như những lần trước, thế mà cũng đủ làm Trâm ấm áp trong tiết trời mùa đông. Cô nhớ cha, người cha tuyệt vời trong trái tim cô. Đó là người thầy đầu tiên dạy cô biết làm dấu, đọc kinh; là người cho cô kè kè bên mình mỗi lần đi dự lễ. Đó còn là người khơi nguồn tình Chúa trong cô, đặt đá nền xây dựng đời sống thiêng liêng giúp cô kết hợp với Chúa, Mẹ qua những lời nguyện đơn sơ.

- Trâm làm gì mà ở ngoài đài lâu vậy?- Bác hàng xóm tò mò hỏi.

- Con xin với Chúa, Mẹ cho cha mẹ được khỏe mạnh, cho anh chị em con học giỏi, ngoan ngoãn, con cũng xin cho bác Ba nữa đó.

Nghe câu nói đơn sơ, chân thật như thế của đứa bé lên bốn, ai mà chẳng vui lòng. Huống chi Chúa của mình yêu trẻ nhỏ, chắc còn vui nhiều hơn nữa. Trâm mỉm cười, lại nghĩ về cha. Bạn bè cô ai cũng bảo cha khó tính theo kiểu phong kiến. Khó thế để mấy đứa con nên người. Chín đứa con, người đi tu, người lập gia đình, làm ăn xa nhà, chẳng còn ai ở cùng cha mẹ. Cô là gái út, đến tuổi trưởng thành, cũng rời xa cha mẹ để bắt đầu cuộc sống mới. Năm năm rồi, cha sống chung cùng những cơn đau của thân xác. Thế mà chẳng bao giờ cô nghe một lời than vãn hay thấy một cái nhăn mặt. Trong hoài niệm về cha, đó là nụ cười ấm áp, dịu hiền, là ánh mắt đầy hi vọng giúp cô vượt qua bao thử thách của cuộc sống. Người ta bảo cha là “thánh sống”, đáng nể biết bao. Mỗi lần có ai hỏi thăm về sức khỏe, cha bảo: “Tất cả là hồng ân. Thánh giá Chúa trao thì Người sẽ nâng đỡ cho ta được nhẹ nhàng. Chúa chẳng bao giờ giao cho ta điều gì vượt quá sức đâu.” Cha đón nhận như một món quà của tình Chúa bao la và sống với niềm tin phó thác. Kể từ ngày tai nạn, sức khỏe của cha giảm đi nhiều. Bệnh viện khắp Bắc, Trung, Nam không đâu chữa lành được. Thời gian đầu, cha phải nằm một chỗ, phụ thuộc vào sự chăm sóc của người khác. Rồi Chúa thương cho cha đi lại được dù phải nhờ tới anh gậy bốn chấu  hỗ trợ. Cha cô thích được tự làm mọi việc. Quãng thời gian vất vả kia lại trở thành cơ hội để chứng tỏ lòng mến và niềm cậy trông vào Chúa. Cô nghe anh trai kể, nhiều đêm đau quá, cha không ngủ được, mỗi lần anh tỉnh giấc lại thấy cha ngồi cầm tràng chuỗi trên tay đọc kinh. Nghĩ mà thương cha quá! Trong tâm trí cô lúc này là bóng dáng khập khiễng cùng cây gậy, bên cạnh là mẹ đang tiến về ngôi thánh đường dấu yêu!

Trâm giật mình. “Ba giờ rồi. Mình lần chuỗi Thương xót hiệp ý cùng cha mẹ ở nhà thôi!”

 

 

Liên Hệ Tỉnh Dòng Sa-lê-diêng Don Bosco

  • Trụ sở Tỉnh dòng:

54 đường số 5, P. Linh Xuân, Q. Thủ Đức, TpHCM - VIỆT NAM 

  • Điện Thoại: (84-8)37-240-473

Style Setting

Fonts

Layouts

Direction

Template Widths

px  %

px  %